
Tác giả cuốn sách là Tiến sĩ chuyên gia tâm lý học của trường đại học Stanford, Carol S. Deweck. Cô kể lại lý do mình tiến hành nghiên cứu về đề tài này như sau. Hôm đó, cô quyết định tìm hiểu cách bọn trẻ con đối diện với thất bại. Cô mới cho chúng vào một lớp học và phát bài tập cho chúng làm. Những bài đầu thì đơn giản, nhưng rồi đến một bài cực khó. Đứa nào cũng căng thẳng, vã mồ hôi hột và… hết giờ. Chúng đã không thể hoàn thành bài tập. Và tiến sĩ Carol quan sát bọn chúng. Sau khi biết mình không thể giải được bài toán, chúng đã chuyển trạng thái từ thất vọng sang phấn khích.
Một đứa trẻ mười tuổi nói:
- Bài này hay quá. Em thích được thử thách.
Một cậu bé khác nói:
- Em hy vọng bài này sẽ mang lại những kiến thức mới.
Tiến sĩ Carol rất ngạc nhiên với điều này. Trước giờ, cô nghĩ nhân loại chỉ có hai sự lựa chọn: đối mặt hoặc không đối mặt với thất bại. Không ngờ lại còn có nhóm… yêu thích thất bại như nhóm học sinh này. Và cô bắt đầu đặt ra một câu hỏi lớn: kiểu tư duy nào lại có thể biến thất bại thành một món quà?
Nếu theo dõi các cuộc thi đấu thể thao và nhìn lên bục huy chương, các bạn sẽ thấy một nghịch lý thú vị. Trong lúc người đạt huy chương đồng rất thảnh thơi, vui vẻ thì người đứng thứ nhì lại cực kỷ ủ dột. Trạng thái tâm lý này đã được mô tả lại trong một cái meme rất nổi tiếng. Một người đàn ông hào hứng khui champagne, hạnh phúc làm lố dù anh ta chỉ đứng thứ ba. Vì người về ba có cảm giác là mình thành công vì rốt cục cũng có một tấm huy chương mang về cho tổ quốc. Còn người thứ nhì thấy bất hạnh vì họ... để mất huy chương vàng, chỉ giành được huy chương bạc.
Vậy thì giành huy chương bạc có thất bại không? Không giải được bài tập có phải là thất bại không? Hay một câu hỏi trước đêm nay: nếu thua luôn Oman, tức là thua sạch bốn trận đấu ở vòng loại thứ ba World Cup thì có phải là thất bại không?
Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Kho tàng ca dao, tục ngữ của cha ông hóa ra cũng đã có những tư duy tiến bộ như thế, nhưng chúng ta ít khi vận dụng. Theo dõi cách một số người hâm mộ “quay xe” sau trận thua Trung Quốc, tôi có cảm tưởng Việt Nam đang đá ở vòng bảng SEA Games hay AFF Cup chứ không phải là vòng loại cuối cùng để tranh vé đi World Cup. Và dường như mọi người quên mất một sự thật hiển nhiên: Việt Nam là đội yếu nhất bảng đấu.
Trải nghiệm này quá lạ lẫm với chúng ta, vì có bao giờ chúng ta đi xa tới nước này đâu. Một người quanh năm đánh cá ở ao hồ nay thấy mình đứng giữa đại dương. Mà ba trận đã qua, tôi không thấy Việt Nam tệ một chút nào. Ta thua ngược Saudi Arbia trong thế thiếu người. Ta thua Úc và Trung Quốc sát nút. Và ở cả ba trận đó, VAR luôn là đề tài bàn luận sau trận đấu. Và ta không có Hùng Dũng, Văn Hậu, Trọng Hoàng, những cầu thủ luôn rất quan trọng ở những giải đấu mà mình tham gia trước đó.
Nếu chúng ta thay đổi tư duy, thay vì buồn nỗi buồn của người hạng nhì thì giờ vui như người hạng ba được không? Đi tới đây đã là một tấm huy chương rồi, và mỗi trải nghiệm ở đây đều là một bài học cho tương lai. Để mời những đội tuyển như Nhật Bản, Saudi Arabia hay Australia thi đấu giao hữu phải tốn nhiều tiền và còn lâu họ mới mang hết ngôi sao đi. Giờ họ đang ở đây, với đầy đủ hảo thủ và “đá thiệt 100%”. Nên ngay cả thua, tôi không cho đó là thất bại. Tôi xem mỗi trận đấu ở đây là một bài tập hữu ích. Và tôi không buồn vì tôi không giải được bài tập khó ấy, tôi vui vì mình đã học thêm một kiến thức mới.
Có hai loại tư duy, tư duy cố định và tư duy phát triển. Những người theo tư duy phát triển sẽ không nản lòng trước thất bại, họ biết mình sẽ mạnh hơn từ những thất bại. Nên tôi vẫn hào hứng cùng đội tuyển bước vào trận đấu với Oman như khi họ khởi đầu vòng loại thứ ba này. Tôi sẽ mừng nếu Việt Nam ghi được bàn, sẽ mừng hơn nếu giành được điểm số đầu tiên (và đó sẽ là lịch sử). Còn không, tôi sẽ chờ trận đấu tiếp theo. Một trận đấu và một giải đấu không thể đánh giá thành bại của một HLV hay một tập thể. Hoặc nếu có, đó cũng không phải là lúc này, là nơi mà Việt Nam chưa một lần đặt chân tới. Nhưng nếu tương lai tôi hay các bạn được nghe quốc ca Việt Nam vang lên ở sân chơi World Cup, rõ ràng đó là nhớ những bài học quý báu của hôm nay.
Đời sẽ đẹp hơn nhiều nếu ta biết xem những thất bại như món quà, thay vì những tai ương. Đó là câu tôi luôn tự nhủ mình những ngày này. Vì ít ra, ta luôn có cơ hội để làm lại.
Và hôm nay, ta sẽ lại có thêm 90 phút trước Oman.
Tác giả: Nhà báo Trần Minh (Fb Bình Bồng Bột)
https://www.facebook.com/binh.nguyen.thanh/posts/10209056171397874
U17 Việt Nam trở thành 1 trong 9 đại diện của châu Á góp mặt ở U17 World Cup 2026. Đối thủ của đoàn quân dưới quyền HLV Cristiano Roland sẽ được xác định trong tuần tới, ...
Ông Philippe Troussier được cho sẽ trở về Việt Nam và làm việc tại trung tâm đào tạo bóng đá trẻ. Tuy nhiên không có nhiều cơ sở để nhà cầm quân này tái xuất.
HLV Cristiano Roland của U17 Việt Nam đã tính toán nhiều kịch bản cho cuộc đối đầu với U17 Indonesia, nhưng vẫn bất ngờ khi đối thủ lựa chọn lối chơi thiên về phòng ngự.
Sau màn khởi đầu gây thất vọng, Thép xanh Nam Định đang cho thấy sự hồi sinh mạnh mẽ kể từ khi HLV Vũ Hồng Việt trở lại tiếp quản “ghế nóng”. Nhà cầm quân sinh năm 1979 c...
15 bàn thắng là số pha lập công mà U23 và ĐT Việt Nam có được từ phạt góc, sau 38 trận chính thức dưới thời HLV Kim Sang Sik.
Tiền đạo Nguyễn Xuân Son nhấn mạnh cơ thể bản thân to lớn do khối lượng cơ bắp thay vì mỡ.
Sau gần 1.000 ngày vắng mặt ở ĐT Việt Nam, Đoàn Văn Hậu tái xuất. Anh khẳng định chiến thắng trước Bangladesh là đòn bẩy để hướng tới việc đánh bại Malaysia.
Thắng chật vật 1-0 bằng quả phạt đền ở trận đấu bù của vòng 13 V.League 2025/26, CAHN vẫn xây chắc ngôi đầu với 41 điểm. Ngược lại, Đà Nẵng đang đứng áp chót với 12 điểm ...
Đoạn kết của V.League có hấp dẫn, có cao trào hay không, không chỉ chờ nỗ lực từ các đối thủ của CAHN trong phần còn lại, mà còn phụ thuộc vào sự đeo bám đến cùng của Thể...
Ở trận đấu sớm nhất của vòng tứ kết Cúp QG 2025/26, Đà Nẵng đã phải dừng cuộc chơi sau khi thua 1-2 trước Nam Định. Như vậy, Nam Định là đội bóng đầu tiên giành vé vào bá...
| Câu lạc bộ | Trận | Hiệu số | Điểm |
|---|